Bà bị ngốc à? Nước hồ có nói chuyện được đâu. Nước hồ thì mãi chỉ là nước hồ thôi, bà còn mong nó là cái gì nữa !?

 

“Thích một người không thể là cảm giác như thế nào?” _ Tôi hỏi.

Cô bạn thân của tôi mắt vẫn không rời điện thoại:

– Đại khái giống như thích một hồ nước vậy. Chỉ có thể từ trong mắt người đó nhìn thấy chính mình còn người đó thì cứ vĩnh viễn sâu thẳm xa xôi.

– Nếu như hàng ngày tôi đều đến hồ tự soi thì sao?

Cô bạn thân giờ mới quay sang nhìn tôi:

–  Bà bị ngốc à? Nước hồ có nói chuyện được đâu. Nước hồ thì mãi chỉ là nước hồ thôi, bà còn mong nó là cái gì nữa !?

Tôi bất giác thở dài – Ừ nhỉ, mong nó là cái gì nữa chứ. Hazzz.

Cậu bạn bàn trên không biết hóng hớt từ lúc nào, quay lại cười ẩn ý:

–  Nói thế nào chỉ. Giống như việc cuộc sống nhiều đường nhưng cậu lại chọn đi một con đường cỏ hoang mọc đầy, bụi gai lan tràn. …hazzz…Đau thương là điều không tránh khỏi.

Cô bạn là fangirl kpop bên cạnh nghe thấy vậy chen vào:

–  Đối với tớ thì chính là để chen chân giữa một biển người, nhìn anh ấy lâu hơn một chút mà tớ không còn đồng tiền tiết kiệm nào nữa. Mỗi một bước đến gần anh ấy hơn, dưới chân tớ rải đầy Việt Nam đồng.

Không quan tâm bọn tôi đang cười nghiêng ngả, cô bạn vẫn tiếp tục:

:-  Oppaaaa…Thế giới này rộng lớn là thế sao em không thể gặp được anh chứ…huhu… Thế giới này cũng nhỏ bé là thế sao em gặp ai cũng thấy giống anh thế nhỉ

Chúng tôi lại nhìn nhau cười phá lên.

Rồi tôi chợt dừng lại.

Ô hay, đây là một câu chuyện buồn mà.

 

 

 

 

 

CHIA SẺ