Tử vong không phải là chết đây là tiêu đề bài báo trên tờ Báo Tuổi Trẻ sáng nay.

Thật không thể tin vào mắt mình khi đọc tít bài báo. Liệu có ai tự hỏi rằng vì sao những con người khuyết tật ấy lại được tuyển chọn làm cán bộ hay không?

Dười đây là câu chuyện của anh Trần Trung Nguyên ở Đồng Tháp sau đây khiến ai nghe cũng sửng sốt. Khi cha vợ qua đời, anh Nguyên đi làm thủ tục khai tử cho ông.

Anh mang theo hộ khẩu gia đình, giấy chứng tử của bệnh viện ở TP.HCM đến UBND phường nơi cha vợ cư trú để làm thủ tục khai tử.

Sau khi kiểm tra giấy tờ xong, cán bộ phụ trách cho biết không thể cấp giấy chứng t.ử được.

Lý do: “Giấy của bệnh viện ghi “tử vong” chứ không ghi là chết tử vong không phải là chết nên chúng tôi không cấp giấy được!”.

Anh Nguyên hỏi vậy làm thế nào để được cấp giấy chứng tử, người cán bộ này hướng dẫn phải… lên TP.HCM xin ghi lại vào hồ sơ bệnh án là người bệnh “đã chết”.

Thấy “căng”, anh Nguyên than thở và được cán bộ này bày cho một cách nhẹ nhàng hơn. Theo đó, chỉ việc viết một lá đơn, xin ủy ban phường cấp giấy chứng tử cho người thân với lý do ch.ết tại nhà vì già yếu, nhờ hai người hàng xóm ký xác nhận vào.

Quả nhiên, đơn viết xong, nhờ hai người hàng xóm ký vào làm chứng, mang nộp cho phường. Vậy là được cấp giấy chứng t.ử.

“Tôi biết việc khai và xác nhận ba tôi chết tại nhà là không đúng nhưng trong trường hợp này tôi không biết phải làm sao khác” – anh Nguyên nói.

Thật sự không thể ngờ là những người khuyết tật về não bộ lại có thể được làm quan, còn những cử nhân, thạc sĩ thì lại đi xuất khẩu lao động ra nước ngoài. Ôi nghịch lý thay.

(Nguồn FB: Vĩnh Trịnh)