Chiều nhạt dần, những tia nắng cuối cùng của chiều tàn khẽ hắt lên khuôn mặt cô gái nhỏ. Cô lặng lẽ thở dài, ánh mắt còn đang tìm kiếm thứ gì đó xa xăm..

Hà Nội, những ngày cuối tháng ba..

Tháng 3, cô trở lại Hà Nội sau một khoảng thời gian trốn tránh tất cả. Cô nghỉ việc, cô vùi mình trong những cuộc vui cùng bạn bè, rồi lại vùi mình trong chăn với những ngày đầy nước mắt. Cô trở lại góc phố ấy, nơi đã từng là cả một khoảng trời đầy yêu thương, đầy hạnh phúc của cô và anh.

Vẫn ngã tư ấy, vẫn những cửa hàng pha lê nơi mỗi lần hò hẹn, anh đưa cô qua, cô thì thầm : ” Anh! Đẹp quá! Chắc đắt lắm anh nhỉ?”

Vẫn những quán quen, nơi cô và anh đã từng cùng nắm tay thật chặt những ngày mùa đông giá lạnh, nhâm nhi cốc trà ấm.

Vẫn con đường ấy, nơi xung quanh bạt ngàn những thứ đồ hàng hiệu, nơi anh và cô đã từng cùng nhau đi cả chục lần chỉ để tìm chiếc áo mà cô thích.

Vẫn những nơi ấy, những thứ thân quen đến lạ kì bỗng chốc ùa về biết bao kỉ niệm. Là những cái nắm tay, là những lần hì hụi 12h đêm đi lang thang góc phố. Là quán ngô quen thuộc bao ngày đông cô và anh cùng tới…

Mọi thứ nhòe đi…

Cô thương anh! Thương nhiều đến mức đã từng nghĩ nếu có thể sẽ chẳng cần gì mà đem đánh đổi hết để được bên anh, và rồi… cô đánh đổi thật! Trớ trêu là những gì cô làm cũng không đem anh trở lại. Sẽ là những kỉ niệm thật đẹp trong cuộc đời cô. Sẽ là những gì cô gim chặt trong trái tim nhỏ bé này, ngày hôm nay, ngày mai, và cả mãi mãi sau này nữa…

Chiều nhạt dần, những tia nắng cuối cùng của chiều tàn khẽ hắt lên khuôn mặt cô gái nhỏ. Cô lặng lẽ thở dài, ánh mắt còn đang tìm kiếm thứ gì đó xa xăm..

Anh à, Anh phải hạnh phúc nhé.

Người em từng thương…

Theo Nhatkytoday

Chia sẻ