Mùa đông chưa đến hẳn , thế nhưng cũng đã lạnh rồi . Hôm qua lục tìm lại ảnh cũ, tin nhắn cũ, những bộ phim xưa cũ vậy là đã được một năm ngày anh đi và được gần nửa năm chúng ta chia tay rồi. 

Tại sao cứ đến mùa đông là em lại nhớ anh nhiều hơn một chút , có phải vì mình bắt đầu từ mùa đông không ? Có phải vì mùa này lạnh giá khiến trái tim ta yếu đuối hơn bình thường . 

Em lại nhớ hai năm về trước cũng vào mùa này có một chàng trai đang rạo rực yêu thương , tìm đủ mọi cơ hội để có thể gần em và đã kiên trì suốt 8 tháng chỉ để nhận được cái gật đầu không do dự . Em đã sợ lắm , sợ yêu , sợ tổn thương , sợ yêu thế nhưng không thể nhìn anh buồn bã thêm , không thể chịu được cảm giác đau đớn khi nghĩ rằng rồi anh sẽ bỏ cuộc , không thể ngăn suy nghĩ , kìm nén để không chạy đến ôm anh nói rằng mình đừng lo lắng gì nữa hãy cứ đến với nhau đi . Và rồi em đã cho mình một cơ hội được hạnh phúc , chưa bao giờ em hối hận vì điều đấy anh ạ. 

Chúng ta đã yêu nhau thật nhiều , vì đến được với nhau thật khó khăn biết bao nhiêu, anh và em chính là cổ tích em đã nghĩ vậy. 

8 tháng yêu anh ở nơi này thật như đã cứu rỗi lấy tâm hồn tưởng như đã khốn khổ vì quá khứ như em, anh đã đến và xin lỗi , vì không thể làm gì cho em mặc dù không phải anh gây ra nhưng anh xin lỗi.

Anh đã yêu em bằng trái tim trong sáng , ngọt ngào và nhiệt huyết của mình , bằng tất cả sự đáng yêu và trẻ trung trong anh . Em thật hạnh phúc vì đã được yêu anh vì anh ấm áp như mặt trời không lạnh lẽo như mùa đông .

Ngày ấy đứng trước quyết định đi du học của anh em đã hồn nhiên chấp nhận, hồn nhiên nghĩ rằng chẳng có gì có thể thay đổi được câu chuyện cổ tích này, rằng mình yêu nhau nhiều lắm khoảng cách địa lý có là gì , rằng người ta nói nó khó lắm nhưng em nghĩ rằng cũng không khó đến mức ấy đâu.

Người lớn có hỏi em rằng thế nó đi rồi thì yêu nhau kiểu gì , em , một đứa con gái 17 tuổi hâm hám đã cười tươi và trả lời rành mạch rằng :” chúng cháu vẫn cứ là yêu”. Bất chấp anh nhỉ? Vì em đâu có biết yêu xa là gì đâu, em hồi ý chỉ biết yêu anh bằng tất cả ngôn từ , hành động , cảm xúc mà em có trên đời em chỉ biết rằng nếu một ngày có phải chết vì anh thì cũng thật là xứng đáng. 

Và rồi cái ngày tháng 10 ấy cũng đến , tiễn anh đi lòng nặng trĩu nhưng môi phải nở nụ cười, để yên tâm mà đi, để nó không giống như là lần cuối. Anh nói rằng :” anh đi nhé, vợ yêu em khóc ít thôi và ngoan ngoãn đợi anh về” có lẽ không phải là lần cuối đâu nhưng trong em chàng trai gắn với cuộc tình học trò trong sáng 17 tuổi của em đã đi theo chuyến bay sang Nhật năm ấy.

Cuộc sống Nhật Bản vội vã ai mà chẳng biết chứ nhưng chúng ta đã thật cố gắng cho nhau, anh đi làm em đi học đợi  nhau sau một ngày dài chỉ để chúc câu ngủ ngon , anh biết không đó là khoảng thời gian hạnh phúc của em vì dù anh không ở đây nhưng em được chờ đợi anh trong hạnh phúc, chờ anh làm chờ anh được nghỉ giữa ca biết anh đang đi làm và biết anh đang được nghỉ giữa ca. Em nghĩ là mọi thứ có lẽ đã ổn và em có thể chịu được , em làm được.

Thế nhưng cuộc sống mà, đơn giản thì còn gì là cuộc sống nữa, chúng ta cách xa nhau từ bao giờ cũng chẳng ai hay, xa địa lý xa cả tấm lòng , những cãi vã , những câu chia tay phải kìm nén, những giọt nước mắt và em không sao quên được những đêm thức trắng, người lạnh toát đọc những dòng tin nhắn của anh cảm thấy ruột gan quặn thắt.Thật may vì nó đã qua rồi, những ngày ấy chúng ta làm tổn thương nhau để nhận lại được gì cho mình em tự hỏi. Chúng ta trẻ chúng ta yêu nhau vồn vã chúng ta trẻ chúng ta làm tổn thương nhau bằng cách chẳng giống bất cứ ai rồi giờ đây đánh mất nhau như bất cứ ai. Tuổi trẻ chính là con dao hai lưỡi đã cứa vào em đôi lần và vết sẹo ấy vào ngày lạnh này lại buốt hơn mọi khi.  

Và giờ đây người lớn lại hỏi em rằng thế nó lấy vợ bên đấy thì làm thế nào, em chỉ cười và nói :” kệ thôi cô ạ, cháu chấp nhận “. 

Ngày ấy em cứ nghĩ rằng mình làm sao có thể chia tay , chẳng có tạo hóa nào có thể chia cách vậy là em lại nghĩ sai về cuộc đời rồi , nó bị chia cách chỉ đơn giản bằng câu nói của anh :” chúng ta đều phải lớn lên em à”. Ừ lớn rồi , thành công rồi , anh có hạnh phúc không ?

Anh từng nói rằng thành công mà không có em anh không cần , nhưng em không trách anh đâu vì anh cũng chỉ nghĩ sai về cuộc đời giống em thôi. Một thời chúng ta đều phạm phải sai lầm , để lớn, để gom đủ những cơn đau chẳng cái nào giống nhau , để biết mà sống tiếp, để lại được hạnh phúc.

Thời gian có thể sẽ không biến mất được vết sẹo nhưng nó cũng khâu lành được vết thương, em của ngày hôm nay đã có thể mỉm cười khi nghĩ về anh không còn oán trách, không còn nước mắt, không còn nghĩ về anh mọi lúc mọi nơi, không còn là cô bé đáng yêu trẻ con mà anh từng theo đuổi. Em bây giờ đã biết chấp nhận và bỏ qua, để có thể vui vẻ sống tiếp, để có thể mong cho anh một đời bình an. Chàng trai 17 tuổi năm ấy không phải là người sẽ theo em suốt cuộc đời bây giờ thì em đã biết.



Theo Nhatkytoday