Ai cũng muốn tìm hạnh phúc nhưng rốt cuộc hạnh phúc của nhân sinh nằm ở đâu?

Hạnh phúc là một quả cầu thủy tinh, rơi xuống đất và vỡ làm nhiều mảnh, ai cũng có thể nhặt lên, người may mắn có thể nhặt được rất nhiều mảnh. Lúc nhặt miếng thủy tinh rơi, nếu như không cẩn thận, có thể bị cạnh sắc nhọn của mảnh vỡ làm đứt tay, khiến cho những người đi lượm hạnh phúc đau đớn không thôi.

Thực ra cuộc sống chính là một chút tổn thương, một chút suy sụp, một chút bất lực, một chút cảm thán. Muốn có được hạnh phúc chỉ có thể dùng chính đôi tay của mình để cố gắng, để kiếm tìm, để thay đổi.

Hạnh phúc là cái gì? Đó là cảm giác đến từ trái tim, chứ không phải nhận định của người khác. Hạnh phúc và bi ai thực sự, chỉ có bản thân mới hiểu, định nghĩa của hạnh phúc của mỗi người đâu có giống nhau. Xe sang, nhà đẹp, nhiều tiền là hạnh phúc ư? Nhà mái đơn sơ, vườn rau xanh ngát, hoàng hôn yên bình, mỉm cười nhìn người thương, ai có thể nói đó không phải hạnh phúc và vui vẻ đời người? Tới cuối cùng mới hiểu, hóa ra hạnh phúc là một loại cảm giác, bạn cảm thấy mình có được tức là bạn đã có được.

Hạnh phúc không phải sơn hào hải vị, tiền đút đầy ví, không phải giàu sang, không phải lái xe sang, ở nhà đẹp. Hạnh phúc là khi bạn khóc, có người xót; khi bạn mệt mỏi, có người để dựa vào; khi mỗi nguyện vọng dù nhỏ bé nhất của bạn, có người thực hiện; khi bạn có được một người yêu bạn, hiểu bạn, dù người ấy sở hữu bao nhiêu đều muốn mang những gì tốt nhất đến cho bạn.

Hạnh phúc giống như một chai nước suối. Lần đầu tiên uống nó, bạn chẳng có cảm giác gì, chỉ thấy nó cũng giống như những thứ khác. Nhưng khi bạn đã nếm qua mọi đắng cay mặn ngọt, uống được một ngụm nước suối mát, bạn sẽ cảm khái, “À, hóa ra đây là cảm giác hạnh phúc!”.

Vậy nên, hạnh phúc không ở nơi nào khác, mà chính ở ngay thời khắc này, chính ở ngay nơi này, chính ở tại tâm này

Bởi vì có tâm như vậy, mới có thể có hành vi và hành động, vậy nên tâm có thể phát sinh hành động. Bạn có để ý đến hay không, cái tâm này mỗi một thời khắc đều không dừng lại được? Hết thảy mọi kiểu cách, hành vi, thể nghiệm, sáng tạo đều diễn ra vào lúc nào đây?

Những điều bạn nói bạn nghĩ, gồm cả tham sân si, gồm cả Giới Định Huệ, bao gồm hết thảy mọi chuyện tốt hay chuyện xấu, đều đang diễn ra vào những lúc nào? Chỉ có vào thời khắc này, vào lúc bạn hành động, chứ không phải là vào lúc nào khác. Vậy nên, thời khắc khi mà bạn hành động này chính là đạo tràng.

Thời khắc chúng ta gặp được nhau này, phải chăng là một đạo hạnh công phu tu luyện? Đây chính là một đạo tràng. Những lúc chúng ta trò chuyện, ở cùng người khác, thậm chí những lúc chúng ta ăn cơm, những lúc chúng ta ngủ, thì đều là đạo tràng cả; thậm chí ngay cả lúc tức giận, cũng là như thế.

Có người thường nghĩ, nói tôi vào trong chùa thì có thể tu Đạo rồi, không vào trong chùa thì không tu Đạo được. Thế bạn tu Đạo ở nơi nào trong chùa đây? Dù là thân đang ở trong chùa, thì bạn sẽ tu Đạo ở nơi nào đây? Tu Đạo trong mỗi một hành vi mỗi một ý niệm.

Nếu bạn khởi tâm động niệm ở đây, hành vi tạo tác ở đây, không dung hòa với Đạo, thế thì bạn ở đâu trở nên viên dung được đây? Là ngôi chùa khiến bạn đồng hóa được với Đạo chăng? Là tượng Phật khiến giúp bạn trở nên viên dung với Đạo hơn chăng?

Có người nói tôi có tiền rồi sẽ tu Đạo, tôi có thời gian rồi sẽ tu Đạo, tôi gặp được người thầy tốt rồi sẽ tu Đạo. Nếu thế thì bạn gần như không có cơ hội tu Đạo được, đây chẳng qua chỉ là lý cớ bạn không muốn tương hợp với đạo tràng trong bạn mà thôi.

Dù bạn đã có người thầy tốt rồi, thì cũng không nhất định là Phật, còn như bạn muốn tìm Phật, thì Phật lại không thể triển hiện nơi thế gian, còn Đức Phật Thích Ca thì đã viên tịch hơn hai nghìn năm rồi, bạn không thể nào gặp được. Vậy nên, bạn luôn cũng sẽ không bao giờ có cơ hội gặp được Phật, mãi mãi cũng sẽ không đồng hóa được với Đạo.

Hạnh phúc của nhân sinh chính là ở đây, trong chính trái tim của bạn!

Theo Phunutoday