số mệnh luôn nằm trong tay mình, khi cảm ân và trân quý cuộc sống, phép mầu sẽ đến với bạn. 

Tìm đến Phật Pháp để thay đổi vận mệnh

Câu chuyện thứ nhất

Khi Đức Phật còn tại thế, có một ông lão có 5 đứa con, nhưng chúng đều không muốn phụng dưỡng cha mình. Không còn cách nào khác, ông lão đành phải đi ăn xin trên đường phố. Ông cảm thấy cuộc sống tràn ngập đau khổ, cũng oán giận vì sự bất hiếu của những đứa con, nhưng cũng đành chấp nhận số phận bi thảm lúc tuổi già của chính mình.

Ông lão ăn xin. (Ảnh: internet)

Có một ngày, ông gặp được Đức Phật và hỏi: “Đức Phật từ bi, Ngài có cách nào có thể thay đổi vận mệnh của con không?”. Đức Phật liền hỏi ông ta: “Ông biết cảm ân là gì không?”. Ông lão trả lời: “Con không biết cảm ân là gì, xin Đức Phật khai thị”.

Đức Phật chỉ tay vào cây gậy trong tay ông lão và nói: “Ông có biết ơn cây gậy trong tay mình không?”. Ông lão nghe xong liền nói: “Con rất biết ơn cây gậy này! Lúc con đi xin ăn gặp phải những con chó hung hăng, nó chính là vật dụng giúp con đánh đuổi lũ chó. Và khi đi trên những con đường gập gềnh, những khi leo dốc, xuống dốc, nó là vật dụng giúp con chèo chống để bước đi thêm vững chắc. Lúc mệt, con gối lên nó để nằm ngủ, nó chính là chỗ dựa tinh thần của con. Vì thế, con thật sự phải cảm ơn nó rất nhiều”.

Đức Phật vui mừng, khen ngợi: “Thiện tai, thiện tai! Vậy từ nay về sau, mỗi ngày ông hãy cầm cây gậy này và đừng quên nói lời cảm ơn, nói đến một thời điểm nào đó, vận mệnh của ông sẽ thay đổi!”.

Ông lão nghe xong lời giáo huấn của Đức Phật, cảm thấy rất tin tưởng, từ đó về sau mỗi ngày ông đều nói cảm ơn. Không chỉ cảm ơn chiếc gậy, ông còn cảm ơn những người tốt bụng đã bố thí cho mình, thậm chí còn cảm ơn những đau khổ mà mình đã trải qua, những kẻ xấu đã lừa gạt mình. Nói lời cảm ơn khiến cho trái tim ông không còn oán hận mà đọng lại chỉ là sự biết ơn. Năm tháng trôi đi, ông đã thành thạo được một phương pháp tu hành, gọi là “phương pháp cảm ơn cây gậy”.

Có một ngày khi Đức Phật đang giảng pháp, ông lão thầm nghĩ: “Cuộc sống hạnh phúc của ta hôm nay chính là do Đức Phật ban tặng, ta phải cảm ơn Ngài”, thế là ông liền đến nghe Đức Phật giảng pháp. Đức Phật thấy ông lão đến, liền nói với đại chúng: “Hôm nay chúng ta mời một người tu hành đến đây để nói về pháp ‘cảm ân tam muội’ của ông ấy”.

Thế là Đức Phật liền mời ông lão lên đài, để ông kể về câu chuyện cảm ân của mình. Đúng vào ngày hôm đó, 5 đứa con của ông cũng ngồi ở phía dưới nghe giảng, khi họ nghe cha mình nói: “Đối với một cây gậy còn phải thành tâm thành ý cảm ơn như thế, huống gì là con người. Đối với cha mẹ, người đã cho ta sinh mạng, nếu như còn không biết đền ơn đáp nghĩa thì người này còn không bằng cả loài cầm thú!”.

Sau khi nghe xong câu chuyện, năm người con đã rất xúc động, chúng lần lượt chạy lên đài, tranh nhau quyền nuôi dưỡng cha, tranh nhau nói: “Về nhà với con! Về nhà với con!”.

Lúc đó Đức Phật liền nói với ông lão: “Vận mệnh của ông bây giờ đã thay đổi rồi! Một người có lòng cảm ân, họ sẽ có tất cả, một người không có tâm cảm ân, họ sẽ mất tất cả”.

Phật Pháp chỉ nói tới báo ân mà không giảng báo oán. Đối với ân huệ của người khác, lúc nào cũng phải luôn nhớ rằng: “Thụ ân một giọt, báo ân một dòng”. Còn đối với những thù oán của người khác, thì hãy quên nó càng sớm càng tốt, không nên canh cánh trong lòng, ghi hận trong tâm. Bởi vì lợi người cũng là lợi mình, hại người cuối cùng lại là hại mình.

Câu chuyện thứ hai

Một ngày, có người hỏi một lão tiên sinh: “Mặt trời và mặt trăng cái nào quan trọng hơn?”. Lão tiên sinh nghĩ hết nửa ngày rồi mới trả lời: “Mặt trăng quan trọng hơn, bởi vì mặt trăng chiếu sáng vào ban đêm, đó là lúc chúng ta cần ánh sáng nhất, mà ban ngày đã đủ sáng rồi, mặt trời lại chiếu rọi vào ban ngày”.

Mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn?

Có thể bạn sẽ cười lão tiên sinh này thật hồ đồ, nhưng bạn không thấy là có rất nhiều người cũng giống như vậy sao? Người chăm sóc bạn mỗi ngày, bạn lại cảm thấy không có nghĩa gì, nếu người lạ tự dưng tới giúp đỡ bạn, bạn lại cho rằng họ là người tốt. Cha mẹ luôn phải chi tiền cho bạn, bạn cảm thấy đó là một việc đương nhiên. Khi người ngoài chi tiền cho bạn, bạn cảm thấy thật cảm động. Đây chẳng phải cũng giống với sự hồ đồ “cảm kích mặt trăng, chối bỏ mặt trời” hay sao?

Có một đứa con gái cãi nhau với mẹ, tức giận quá đã bỏ nhà đi, quyết định không bao giờ quay lại ngôi nhà đáng ghét này nữa! Cô lang thang bên ngoài cả ngày, bụng đói sôi liên hồi, nhưng lúc đi cô không mang theo tiền, lại không có mặt mũi nào quay về nhà.

Cho đến khi trời tối, cô đến đứng bên một quán mì ngửi thấy mùi thơm bay ra. Cô rất muốn ăn, thèm tới nỗi chảy cả nước miếng, nhưng trên người lại không có tiền.

Đột nhiên, ông chủ quán đi tới và thân mật hỏi cô: “Cô gái! cô có muốn ăn mì không?”. Cô gái xấu hổ trả lời: “Cháu muốn! Nhưng cháu không có tiền”. Ông chủ nghe xong cười nói: “Không sao, hôm nay xem như tôi mời nhé!”.

Cô gái quả thực không dám tin vào tai mình, cô ngồi xuống. Một lát sau, mì được đưa tới, cô ăn say sưa, rồi nói: “Ông chủ, ông thật tốt bụng”.

Ông chủ hỏi: “Sao cháu lại nói vậy?”. Cô gái trả lời: “Chúng ta vốn dĩ không quen biết nhau, ông lại tốt với cháu như thế, không giống như mẹ cháu, trước giờ chưa từng hiểu cháu nghĩ gì và cần gì, thật bực bội!”.

Ông chủ lại cười: “Cô gái, ta cũng chỉ mới cho cô 1 bát mì thôi, cô đã cảm kích như thế, vậy mà mẹ cô đã nấu cơm cho cô ăn suốt 20 mấy năm, không phải cô nên biết ơn bà ấy sao?”.

Nghe ông chủ nói như thế, cô gái như đột nhiên tỉnh giấc sau một giấc mơ, nước mắt tuôn ra! Cô không thể chờ đợi để ăn hết bát mì, cô lập tức chạy vội về nhà.

Từ ngoài ngõ, cô nhìn thấy người mẹ từ xa đang lo lắng đứng trước cửa nhìn về bốn phía, lòng cô như thắt lại, cô cảm thấy dù có nói với mẹ một ngàn lần hay một vạn lần xin lỗi cũng không đủ. Dù cô chưa kịp vào nhà thì mẹ đã ra đón: “Trời ơi! Cả ngày con chạy đi đâu thế? Làm mẹ lo quá! Nhanh vào nhà tắm rửa rồi ăn cơm”.

Tối hôm đó, người con gái này mới thấu hiểu tình yêu thương mà mẹ đã dành cho mình.

Lúc mặt trời hiện hữu, con người liền quên đi ánh sáng mà nó đem đến, lúc mẹ luôn ở đó, người ta lại quên đi những yêu thương ấm áp mà mẹ đã trao. Một người được chăm sóc từng li từng tí lại không biết ơn, bởi vì họ cho rằng ban ngày đã đủ sáng nên mặt trời đã dư thừa.

Hi vọng mỗi chúng ta đều biết rằng, mặt trời và mặt trăng cái nào quan trọng hơn?

Trong hiện thực cuộc sống, chúng ta thường không để tâm đến những gì mình đang có, cho rằng sự tồn tại của chúng là điều đương nhiên, còn đối với những thứ mình không có lại phàn nàn rằng số phận bất công, như thể thế giới mắc nợ chúng ta rất nhiều.

Thực chất, cảm ân cũng là một thái độ sống tích cực. Giống như có người từng nói, phải biết ơn những người đã làm tổn thương mình, bởi vì nhờ có họ mà ý chí của chúng ta được tôi luyện; cảm kích những người đã lừa gạt mình, bởi vì họ đã giúp ta có thêm nhiều kinh nghiệm; cảm kích những người xem thường mình, bởi vì họ đã họ đã giúp ta thức tỉnh… Phải mang theo một trái tim biết ơn, cảm ơn cuộc đời, cảm ơn tất cả những người đã giúp ta trưởng thành, cảm ơn những gì đang có ở xung quanh chúng ta.

Để có được tâm cảm ân, chúng ta cần phải dụng tâm đi quan sát, dụng tâm đi cảm nhận. Cỏ cây phát triển mạnh mẽ để báo đáp mặt trời mùa xuân; mạ non lớn lên khỏe mạnh để cảm tạ sự tươi mát của dòng suối; con trẻ học hành chăm chỉ để báo ơn sự nuôi dưỡng của cha mẹ.

Biết ơn cuộc sống, cuộc sống sẽ ban cho bạn ánh mặt trời sáng lạn. Mây cuốn mây bay, hoa nở hoa tàn, đều là những điều đáng giá mà chúng ta nên quý trọng. Cảm ơn mặt trăng, cũng càng phải biết cảm ơn mặt trời!

Theo Tinhhoa

 

Chia sẻ