Vào thời nhà Thanh, có một người đàn ông muốn tìm đến cái chết, nhưng lại vô tình nhặt được đồng tiền may mắn mà trở nên giàu có. Một đồng tiền đã trở thành một truyền thuyết đặc sắc.

Ông Lưu quê ở Thượng Hàng (hiện nay là huyện lỵ của thành phố Long Nham, tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc), từ nhỏ đã trung thực, không biết nói dối. Mặc dù gia đình ông rất nghèo, nhưng vẫn hay cưu mang được những người xung quanh.

Khi ông hai mươi tuổi thì cha mẹ qua đời, vì không thể tự nuôi mình, nên ông muốn đến nương nhờ người bà con làm huyện lệnh ở Quảng Đông. Vì vậy, ông đã bán nhà được vài chục đồng và khởi hành đi tìm người thân.

Sau khi đến Giang Tây, ông Lưu gặp được một đồng hương, anh ta đang trong tình cảnh vô cùng tuyệt vọng vì không có tiền để về quê, nên định bán con trai mình cho người khác làm người ở. Ông Lưu thương tình cảnh ngộ của người bạn, nên đã chia cho người đó phân nửa số tiền mà mình có.

Đến khi ông Lưu đến Quảng Đông, mới biết rằng người họ hàng đã qua đời, gia đình đã đưa quan tài về quê. Ông Lưu đành thuê một quán trọ ở gần đó, cảm thấy suy sụp đến mức ngã bệnh.

Người chủ quán trọ tội nghiệp ông Lưu cô độc một mình, nên đã mời bác sĩ đến để điều trị cho ông. Sau khi ông Lưu khỏi bệnh, do trong người không còn tiền bạc gì nữa, vừa không thể về nhà mà cũng không thể trả lại chi phí chữa bệnh, ăn ở cho khách sạn, ông nhất thời cảm thấy chán nản và muốn tìm đến cái chết.

Ông Lưu đến bờ sông Châu Giang, nhìn dòng nước chảy cuồn cuộn, vừa lúc muốn nhảy xuống thì đột nhiên nhìn thấy một vật gì đó phát sáng bên bờ sông. Ông tò mò đến gần hơn để xem thì phát hiện hóa ra đó là một đồng bạc ngoại quốc. Ông Lưu nghĩ rằng: “Bên bờ sông tại sao lại có một đồng bạc? Chắc là trời cao rủ lòng từ bi không muốn để mình đi đến đường cùng đây mà!”.

Ông Lưu nghĩ đến một sòng bạc ở Quảng Châu, có thể cược một ăn ba mươi, ông muốn thử vận may xem thế nào, nếu như thắng được, thì có thể về quê, còn nếu không may bị thua, thì học theo Khuất Nguyên nhảy sông tự vẫn vậy. Nghĩ vậy, ông vội vã quay trở lại thành phố và kéo ông chủ khách sạn cùng đến sòng bạc, và quả nhiên ông đã thắng cược.

Hai người thắng ba ván liên tiếp, thu được hơn 20.000 đồng. Sau khi trở về khách sạn, ông Lưu nói với chủ khách sạn rằng: “Nhờ sự giúp đỡ của ông nên tôi mới có được số tiền này. Bây giờ tôi không muốn về quê nữa, tôi sẽ dựng nhà lập nghiệp ở đây. Nếu tôi thành công, tôi sẽ cùng ông hưởng thụ”. Rồi ông Lưu hỏi ý kiến của chủ khách sạn xem mình nên kinh doanh gì cho hiệu quả.

Chủ khách sạn cho rằng nhận được tiền tài là do số phận đã sắp đặt, nên ông cũng không dám tranh đoạt của người khác. Với lời khuyên và sự giúp đỡ của người chủ khách sạn, ông Lưu đã mua được hai cửa hàng tạp hóa bán đồ nước ngoài, và cũng bắt đầu kinh doanh buôn bán. Trong vòng chưa đầy mười năm, ông Lưu đã trở nên giàu có và quen biết được rất nhiều thương nhân người nước ngoài đến Quảng Đông làm ăn.

Ông Lưu là một người trung thực, không tính toán mưu mẹo và luôn giữ lời hứa. Ông làm việc nhanh gọn và rất giỏi trong việc đưa ra quyết định, khi thấy ai đó gặp khó khăn, ai đó nhờ giúp đỡ, ông sẽ không từ chối, vì vậy đã nhận được sự tin tưởng của các thương nhân nước ngoài.

Có một năm nọ, hàng hóa nước ngoài bị sụt giá đáng kể, tất cả các mặt hàng đều bị ứ đọng. Có một người kinh doanh hàng nước ngoài họ Quan bị lỗ nặng, số nợ lên đến mấy trăm vạn đồng, mối buôn hàng nước ngoài của ông ta có hai thương nhân nước ngoài vận chuyển bốn tàu hàng đến Quảng Đông, nhưng suốt chặng đường còn chưa mở khoang hàng ra thì hải quan đã buộc họ phải về nước.

Hai thương nhân nước ngoài muốn tạm thời gửi hàng vào một cửa hàng kinh doanh hàng nước ngoài nào đó, nhưng lại lo lắng bị trộm hàng. Vì vậy, họ đã thương lượng với người phiên dịch, muốn gửi hàng vào chỗ của ông Lưu.

Người phiên dịch là hàng xóm của ông Lưu, trước đây từng bị bắt vì nợ nần và bị đánh đập trong trại giam, may mắn là được ông Lưu giúp đỡ trả nợ. Người phiên dịch rất biết ơn ông Lưu, nhưng do không có khả năng báo đáp nên định tặng đứa con gái cho ông Lưu. Ông Lưu đã xé bỏ bản hợp đồng của người phiên dịch và trả lại con gái cho ông ta để gia đình họ được đoàn tụ. Người phiên dịch vì vậy mà luôn mong tìm cách trả ơn ông Lưu.

Bây giờ, người phiên dịch nghe nói rằng các doanh nhân nước ngoài muốn lưu hàng hóa, vì vậy ông đã cố gắng thúc đẩy việc này. Ông Lưu đã rất ngạc nhiên vì giá trị của bốn tàu hàng nước ngoài này rất lớn, cho dù có cộng tất cả gia tài lại thì cũng chỉ bằng một phần mười giá trị hàng này thôi, lo rằng một khi hàng mất thì sẽ rất khó để bồi thường.

Ông Lưu đã rất ngạc nhiên vì giá trị của bốn tàu hàng nước ngoài này rất lớn.

Doanh nhân nước ngoài hy vọng rằng ông Lưu sẽ nhận hàng, ba năm sau họ sẽ quay trở lại Trung Quốc để lấy lại tiền. Ông Lưu chưa từng làm người khác thất vọng, cũng không lừa dối người khác, nhưng chuyện gì xảy ra khó mà đoán trước được, nếu như trong 3 năm này xảy ra chuyện ngoài ý muốn hay thay đổi gì thì hai doanh nhân nước ngoài nọ sẽ thiệt hại rất nhiều.

Thế là các doanh nhân nước ngoài này đã gọi ông chủ tiệm cũ đến để giúp ông Lưu tính toán quản lý sổ sách, xem anh ta như là một người trung gian. Họ ước tính giá trị của bốn tàu hàng này khoảng một triệu bạc hơn, và hai bên đã ký kết hợp đồng, ông Lưu trả trước 100.000 bạc, số tiền còn lại sẽ được trả nốt vào ba năm sau đó.

Chưa đầy hai tháng sau khi các thương nhân nước ngoài rời đi, thì cuộc chiến Tây Dương đã nổ ra, đường biển bị chặn, các tàu hàng của thương gia nước ngoài không vào được, vì vậy giá hàng hóa nước ngoài tăng vọt. Hàng nước ngoài do ông Lưu bán ra kiếm được lợi nhuận rất cao.

Ông Lưu giữ lại khoản tiền vốn của các doanh nhân nước ngoài, phần tiền còn lại thì được sử dụng để kinh doanh. Ông Lưu ngày càng trở nên giàu có hơn, nên rất nhiều những đại gia ở Quảng Đông tranh nhau chuyện hôn sự thông gia với ông. Ông Lưu càng giàu lên thì lại càng nhân hậu trung chính, ông đã làm nhiều việc thiện, tạo phúc cho rất nhiều người.

5 năm sau khi rời đi, các doanh nhân nước ngoài mới trở lại Trung Quốc. Ông Lưu tổ chức một bữa tiệc mời họ, đưa cho họ xem tất cả các sổ sách bán hàng và hồ sơ kinh doanh trong nhiều năm nay, và cùng chia sẻ lợi nhuận với họ.

Các doanh nhân nước ngoài vô cùng kinh ngạc, vì theo thỏa thuận trước đây, họ chỉ lấy tiền vốn thôi, nhưng nay ông Lưu lại muốn chia lợi nhuận với họ, các doanh nhân nước ngoài một mực không đồng ý. Sau vài ngày thương lượng, ông Lưu cuối cùng cũng đành chỉ đưa tiền vốn cho các doanh nghiệp nước ngoài.

Ông Lưu có phương pháp kinh doanh, thành thực và tốt bụng, nổi tiếng khắp giới kinh doanh, có rất nhiều doanh nhân nước ngoài tranh nhau để giao dịch với ông. Trong vòng chưa đầy mười năm, ông Lưu đã trở thành một người giàu có bậc nhất, lại còn sống thọ và đã sống đến tận hơn 90 tuổi.

Tác giả của cuốn sách “Tọa hoa chí quả” Vương Đạo Đỉnh nói rằng: “Xã hội hiện nay thay đổi từng ngày, kẻ đạo đức giả thì nhiều, còn người trung thực thì rất ít. Những lời nói xã giao giữa người với người không có lời nào là thật lòng cả. Thậm chí thần tử còn bắt nạt vua chúa, con cái còn lừa dối cha mẹ, vợ còn dối gạt chồng, xã hội dường như đã trở thành một thế giới ảo.

Những người đầu cơ may mắn thì tự cho rằng mình giỏi giang lắm, nhưng họ lại không biết rằng mình đã khiến đất trời phẫn nộ. Thỉnh thoảng hiếm lắm mới có một hai người quân tử chân thành xuất hiện, nhưng họ đều được quỷ thần ngấm ngầm giúp đỡ, để họ có thể hóa giải nguy nan, đến cuối cùng được hưởng phúc lành. Một doanh nhân giàu có như phú ông họ Lưu có thể góp phần cứu giúp thế giới.

Theo ttvn