Em vẫn nhớ như in buổi tối hôm ấy , cái buổi tối mà em dành suốt quãng đời còn lại mà hy vọng rằng sẽ quên được .

Em còn nhớ đấy là một buổi tối đẹp trời , gió nhẹ nhàng phảng phất mùi nước hoa quá đỗi mê hoặc của anh , anh nắm tay em rồi bất giác ngân nga ” Ngoài kia bao la thế giới , đừng quên tên anh ” . Anh còn nhấn mạnh ” Em nhớ chưa , đồ ngốc ? ” . Lúc ấy , em chỉ biết ôm chầm lấy anh và từ đâu bờ mi em lại rơi những giọt nước mắt vì hạnh phúc . Em thầm cảm ơn ông trời vì đã để chúng ta gặp và yêu nhau .

Những tưởng đây sẽ là cái kết có hậu của cô gái có quá nhiều bi thương trong tình yêu như em . Hóa ra , cho đến cuối cùng anh lại chẳng thể vì em mà ở lại . Có nằm mơ em cũng chẳng thể tin rằng sau hôm ấy chúng ta đã thành người dưng . Một ngày , hai ngày , rồi đến một tháng nước mắt em không biết bao nhiêu cho đủ khi nhận được tin nhắn ” Anh xin lỗi , hãy tìm người khác mang lại hạnh phúc cho em , anh không xứng để yêu em . ” Em không hiểu điều gì đã xảy ra và cũng chẳng hiểu anh giấu em những gì , chỉ biết em không thể nào gọi anh được và đến trọ cũng chẳng còn anh ở đấy .

Anh ích kỷ lắm , anh nói ” đừng quên tên anh ” trong khi anh ra đi mà không một lời giãi bày thì xin cho em hỏi mình còn nhớ tên anh để làm gì cơ chứ . À phải rồi , nhớ để mà quên , quên đi đoạn kí ức đó , quên như anh chưa từng xuất hiện trong cuộc đời của em .
Phải cần bao nhiêu thời gian để quên được tên anh , quên đi buổi tối hôm ấy và quên đi đoạn thanh xuân của chúng ta ?

Anh nói đi , có phải là cả đời không đồ tồi ? Một cô gái như em được mạnh mẽ bao nhiêu mà đau khổ hết lần này đến lần khác cơ chứ , ông trời là đang thử thách hay đang trừng phạt em ? Là hàng vạn câu hỏi cho những thương tổn xưa cũ còn chưa kịp lành lặn nay lại chất chồng thêm nỗi đau mới .

Le Nguyen Nhu Quynh