Tôi và anh đã có một tình yêu thật đẹp, cứ tưởng mọi thứ sẽ là mãi mãi. Nhưng không, tôi và anh đã lạc mất nhau lúc nào không hay.

Chuyện bắt đầu khi tôi và anh đều là sinh viên một trường đại học, anh sinh viên năm 3 trên tôi một khóa. Sẽ không có chuyện gì xảy ra nếu hôm ấy thầy giáo vô tình không xếp tôi và anh chung nhóm báo cáo môn toán. Tôi một cô con gái tiểu thư, hơi xinh (khiêm tốn đấy); còn anh, ấn tượng đầu tiên của tôi về anh là anh như một soái ca thực thụ, hai răng khểnh của anh làm tôi tê tái người khi anh nở nụ cười. Rồi hai đứa từ hai người xa lạ bắt đầu nói chuyện làm quen để trao đổi bài tập với nhau. Thế rồi qua nhiều buổi gặp mặt trên lớp, vài buổi đi làm bài tập với nhau, tôi và anh thân hơn và nói chuyện với nhau nhiều hơn. Rồi tôi phải lòng anh lúc nào không hay. Tôi yêu những câu chuyện dí dỏm của anh, yêu cách sống tự lập của anh, yêu cách anh quan tâm mộ người…nói chung là tôi yêu mọi thứ của anh.

Thế rồi sau vài tháng quen biết tìm hiểu, tôi quyết định chủ động cưa cẩm anh chứ để lâu cô nào cướp mất chắc tôi phải hối hận cả đời. Sau vài lần thổ lộ tình cảm, nói bóng nói gió, trải lòng mình cho anh hiểu thật may anh đã đồng ý làm “any” của tôi. Tôi hạnh phúc biết bao và nhủ lòng mình sẽ trân trọng và giữ gìn cuộc tình này.
Một năm…hai năm trôi qua, tôi và anh đã trải qua tất cả khung bậc cảm xúc: vui có, buồn có, giận hờn ghen tuông đủ kiểu nhưng tôi và anh vẫn yêu nhau bằng một tình yêu những tưởng là bất diệt.

Rồi cũng đến lúc anh ra trường, với bằng tốt nghiệp loại giỏi trong tay anh đã được một công ty có tiếng nhận vào làm việc trong khi tôi lúc này vẫn còn học đại học. Do tính chất công việc và học hành, tôi và anh ít gặp nhau ít nói chuyện tâm sự với nhau như trước. Đôi lúc áp lực học hành, tôi muốn gặp anh để nói chuyện cho thư thả nhưng lúc nào anh cũng bảo bận. Nhiều khi muốn đi chơi cùng anh, ngồi phía sau xe ôm anh chạy vòng thành phố, nắm tay nhau dạo quanh phố đi bộ hay đi xem phim ăn vặt với anh cũng khó. Những tin nhắn cuộc điện thoại bắt đầu thưa dần. Tôi cảm nhận được sự lạnh nhạt từ anh, bắt đầu đâm ra suy nghĩ, tôi bị stress nhưng anh không một chút quan tâm tôi _ có lẽ anh có người mới. Bằng giác quan của một người con gái, tôi cảm giác anh đã hết yêu tôi thay vào đó tôi như trở thành gánh nặng của anh. Tôi quyết tìm anh để biết sư thật và thế là chuyện gì đến cũng đến, anh nói lời chia tay với tôi. Tôi đến công ty anh tìm hiểu thì biết rằng anh đang cửa cẩm con gái của cấp trên. Tôi khóc nghẹn, với lí do hết sức bình thường rằng a quá mệt mỏi tôi rồi, anh không cảm thấy hạnh phúc khi bên tôi nữa, anh muốn có hạnh phúc mới mà anh đã tàn nhẫn bỏ rơi tôi… Tôi cảm giác như trái đất sụp đổ, tôi chả còn dám tin vào tinh yêu vĩnh hằng nữa, lời hứa năm xưa giờ chỉ như một câu nói vui mà anh dành cho tôi.

Tôi chấp nhận lời chia tay từ anh, không còn sức để níu giữ anh lại được nữa. Yêu nhau 2 năm, xa rời nhau lúc nào không biết và kết thúc bằng sự vô tâm và tàn nhẫn của anh. Tự nhủ với lòng sẽ quên anh đi, tôi sẽ sống thật tốt, xem như một bài học quý giá khi đặt tình yêu không đúng chỗ. Cũng xin chúc anh hạnh phúc với người mới không phải tôi.